“Ngày em quyết định buông bỏ mái ấm nhỏ cũng chính là lúc con em vừa tròn 1 tháng tuổi. Bao nghị lực mạnh mẽ, em dồn hết vào quyết định lớn nhất của cuộc thế. Khi ấy em mới 23 tuổi”, chị Lý Thanh Hảo, ở Phú Thọ, san sớt.
Hảo khẽ cười, khuân mặt hồng hào, khoác của người mẹ trẻ đã tạm chôn chặt nỗi buồn vào dĩ vãng: "Em làm mẹ đơn thân đến nay đã 2 năm. Làm mẹ đơn thân cũng có lúc tủi chút, nhưng mỗi ngày đi làm về, được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của con gái, mỏi mệt tan biến hết".
Lý Thanh Hảo cho biết, cuộc hôn nhân buồn của quá cố giúp cô mạnh mẽ, bản lĩnh hơn rất nhiều.
Cô quen và hẹn hò với người đàn ông ấy chừng 1 năm thì gia đình tổ chức đám cưới cho 2 đứa. "Cuộc sống vợ chồng chỉ tạm êm đềm trong năm trước nhất, đủ để em hiểu được nghĩa vụ làm dâu, làm vợ. Nhà cha mẹ chồng ở sát tường nhà vợ chồng em, nên tuy sống riêng nhưng chung đủ thứ. Từ bữa cơm đến mọi đồ sinh hoạt gia đình… Em cứ nghĩ, chồng thấy em chăm nom bố mẹ chồng, lo quan hoài cả gia đình chồng, anh sẽ cảm động, sẽ vì vợ con mà an tâm cùng vợ xây dựng gia đình tròn vẹn..." - Hảo thoáng nghẹn ngào nhắc lại chuyện cũ.
Có chút vốn liếng cô tích góp được trước khi lấy chồng, cô cũng mang ra hết để phụ cho chồng gây dựng sự nghiệp, mở rộng nhà xưởng sản xuất.
Ảnh minh họa
"Em chỉ bắt đầu tù mù hiểu ra vấn đề khi em mang bầu và chuẩn bị sinh con, bao tiền lương kiếm được em lo sạch bách, sắm sửa mọi thứ cho gia đình chồng, giờ em bảo chồng đưa tiền cho vợ đi sắm đồ lọt lòng cho con, thật lạ chồng em chỉ ậm ừ rồi để đó. Đến lúc đi sinh đẻ, em nói chồng đưa tiền nộp phí bệnh viện, nhưng chồng em cũng lẩn mất. thực thụ em rất bực mình, từ ngày em về làm vợ, hàng năm trời anh đi làm không đưa tiền cho vợ, giờ vợ sinh con anh cũng không đưa" - Hảo buồn bực kể.
Vợ chồng Hảo phát sinh cãi vã, anh nói nửa đùa nửa thật: "Con em đẻ ra, chứ có phải anh đẻ nó ra đâu?". Hảo nghe chồng nói mà nóng hết mặt. Chả nhẽ đứa con này sinh ra là do mình cô tự chịu nghĩa vụ hay sao? Nó không phải là con anh sao mà có thể nói như vậy khi nó sắp chào đời? Cô cố gạt nước mắt, chạy đi vay tiền để vào viện sinh. Anh nói với theo vợ: Anh đi làm đưa hết tiền cho mẹ rồi, nên giờ anh cũng không có.
Nước mắt tủi cứ chảy ra khi cô bước vào phòng đẻ, rồi lủi thủi bế con về nhà mới thấy bác mẹ chồng đến nhìn mặt cháu nội chào đời và nói một câu: "Nó giống mẹ nó rồi".
Hảo vẫn nhịn nhục, nhắc chồng nói mẹ trả tiền 5 triệu đồng mà vợ vay đi sinh con cho người ta, kẻo quá ngày là họ tính lãi sẽ càng khó trả. Hảo nhớ lại: "Chỉ có thế mà anh đi làm về kiếm chuyện gây lộn nói em là con dâu láo xược, vay tiền xong lại bắt mẹ chồng đi trả tiền cho người ta.
Lúc này em mới đổ vỡ, anh bảo, để cưới em, gia đình anh vay nợ 600 triệu đồng. Ngay cả chụp hình cưới, thuê áo cưới, ăn hỏi, giường chiếu mới… đều do mẹ chồng chọn mua, nên giờ anh đi làm phải đưa tiền cho mẹ trả nợ. Em nghe mà đắng họng, một đám cưới đơn giản như bao người khác ở quê, làm sao cần đến số tiền lớn như vậy? Mà những chuyện tày trời như thế, sao anh không nói cho em biết từ đầu? Em có phải người trong gia đình không, giờ anh nói đến chuyện nợ cưới xin ngày đó là sao?" - Hảo bức xúc gào ầm lên. Mẹ chồng sang nhìn vợ chồng Hảo cãi nhau thì nguẩy tay quay về nhà luôn.
"Ai ở bên ngoài nhìn vào cũng nghĩ em hạnh phúc, giàu sang khi có mẹ chồng lo cho vẹn tuyền mọi thứ. nghề 2 vợ chồng đều ổn, có thu nhập khá. Bước đầu khó khăn vì anh phải mở rộng sự nghiệp, em vẫn sẵn sàng lo mọi thứ trong gia đình để anh yên tâm lập nghiệp. thế mà khi anh vừa chớm thành công, có thu nhập cao thì anh lại lý do đưa hết cho mẹ trả nợ, những khoản mà em không được biết từ trước khi cưới. Còn em vay nợ để sinh con, có nhẽ em phải tự lo?".
Còn nhớ khoảng thời kì Hảo mang bầu, khi biết là con gái, gia đình chồng không vui. Hảo ốm nghén rồi đến gần ngày đẻ, anh và bố mẹ chồng cũng không hỏi han, động viên con dâu một lời, chồng không cùng vợ lo sắm đồ lọt lòng cho con. Một mình cô đi làm, đi khám thai và tới tận lúc sinh vẫn một mình. Hảo cũng tự mua sắm đồ cho con bằng đồng tiền do chính cô làm ra.
Ngày nằm bếp hết, cô cố nén lòng vì con, nói chồng mua đồ làm đầy tháng cho con, nhưng anh lại nặng lời nói: "Sao em cứ nhìn thấy chồng là đòi tiền mua này mua kia?". Em nói: "Suốt tháng qua, em sinh đẻ không nhờ được nhà ngoại, vì cha mẹ ở xa, mình em lo thức đêm chăm con, vẫn cơm cháo cho anh đủ đầy, anh vẫn ngủ đủ giấc để tiện đi làm, anh không hỏi xem hàng ngày vợ ăn gì để có sữa cho con bú?". Hảo nói một hồi cho bớt sự dồn nén lâu nay với chồng rồi ôm con khóc thương phận mình, thương đứa con bé bỏng. "Con gái em có lỗi gì để khi sinh ra lại thiếu sự coi ngó, thương của cha nó, của gia đình nhà nội nó đến thế?" - Hảo gạt nước mắt đang lăn dài trên má.
Cuộc hôn nhân mới bắt đầu đã bấp bênh, cô cảm nhận trước sau nó cũng đổ vỡ. Ngày em quyết định điện thoại cho mẹ chỉ bằng nước mắt, mẹ chẳng hiểu em định nói gì, nhưng mẹ bảo: "Nếu con nuốm hết sức mà không hạnh phúc, hãy về với mẹ. Mẹ con mình sẽ cùng nuôi con bé Bông nên người". Vậy là sau khi con được hơn 1 tháng tuổi, cô quyết định ôm con về ngoại.
"Em là trẻ mồ côi cha khi vừa sinh ra, nay con gái em có nhẽ nào cũng lặp lại nỗi buồn lặng của mẹ? Em chỉ nhắn chồng 1 câu: "Mình tạm xa nhau một thời gian, anh hãy xem lại tình cảm của mình có cần mẹ con em nữa hay không?". 3 tháng sau anh mang tiền về ném vào mặt 2 mẹ con, rồi bảo: "Đừng liên hệ tới anh nữa, anh đã lo tiền sinh nở cho con xong rồi nhé. Từ nay về sau, tốt nhất là chúng ta đừng liên quan tới nhau nữa".
"Vậy là quá đủ, chẳng cần đến nửa năm em nghỉ hết chế độ thai sản, cũng chẳng cần 1 năm để cả 2 soi lại mình. Đó là lúc em nghĩ mình nên dứt khoát, bởi sẽ không cần thêm bất cứ một thời cơ nào cho anh ta nữa, em tổn thương đủ rồi".
Nay con gái đã 2 tuổi, anh rời xa con mà không hề nhớ con, không cần gặp con. Ông bà nội cũng không một lần hỏi han con bé, anh về sống với gia đình anh, lo cho gia đình anh hơn cả núm ruột do anh tạo ra.
"Em hiện rất chấp thuận với ngày nay khi được sống trong vòng tay yêu của mẹ đẻ".
Mẹ đơn thân khi sang đủ nỗi tủi, bỗng thấy mình mạnh mẽ, bản lĩnh từng ngày, nhất là khi được tận hưởng nụ cười trong veo của con, được nhìn con khôn lớn mỗi ngày.
Theo Bảo Vy (Ghi)
Phụ Nữ Việt Nam
0 nhận xét:
Đăng nhận xét