Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2020

Biết tôi vô sinh, chồng vội vàng kiếm con nối dõi với... vợ cũ

Biết tôi vô sinh, chồng vội vàng kiếm con nối dõi với... vợ cũ - 1

Lấy được bằng Thạc Sĩ ngành nhà băng thì tôi cũng chạm cái ngưỡng tuổi “ba mươi đã toan về già” của một người đàn bà. Tôi đã có nhà, có ô tô riêng, công việc ổn định cho một thu nhập tốt ở một nhà băng có tiếng trong đô thị, nên tôi quyết định dành thời kì để tìm nửa mảnh ghép của thế cục mình. Trước là để có được hạnh phúc gia đình cho bản thân, sau là để báo hiếu ông bà, cha mẹ ở quê đang ngày đêm mong mỏi thấy tôi có nơi có chốn, kẻo mang tiếng xinh đẹp, giỏi giang lại ế chồng!

Thế nhưng đúng là ông trời không cho ai tuốt, bởi tôi đã thật cầm, thật thiện chí mà sau gần chục mối tình, anh thì hời hợt thoáng qua, anh thì đậm đà sâu nặng nhưng rút cuộc tôi vẫn không có được bờ vai tin tức để dựa, trao gửi.

Tôi gật đầu làm vợ người đàn ông đã qua một lần đò. Anh hơn tôi mười tuổi, là bác sĩ khoa ngoại của bệnh viện trong tỉnh thành. Con gái của anh đang học lớp 6 và hiện đang ở với mẹ. Tôi quen anh dịp đưa nữ đồng nghiệp bị tai nạn liên lạc bị gãy tay đến bệnh viện nơi anh làm việc. Anh cao ráo, khuôn mặt nam tính, sáng sủa, anh có nụ cười hiền và giọng nói nhẹ nhõm cuốn hút. Mọi người trong gia đình anh đối xử với tôi thân thiện và gần gụi.

Sau đám cưới, chồng chuyển về căn nhà của tôi và hàng ngày anh tài xế đưa tôi đến nhà băng rồi mới quay về bệnh viện làm việc. Biết mình đã lớn tuổi tôi luôn ý thức gìn giữ, tẩm bổ sức khỏe để sớm có con cùng chồng. Với tôi, con gái hay con trai gì cũng được, tôi thật hạnh phúc khi chồng tôi cũng hết dạ ủng hộ mong muốn đó của tôi. Nhưng tuồng như ông trời không thấu cho lòng tôi nên sau một năm làm vợ, mặc dầu vợ chồng tôi đều khỏe mạnh, chuyện chăn gối mặn nồng mà tôi vẫn không có được tin vui để khoe với chồng, khoe với bác mẹ, họ hàng đôi bên.

Tôi giấu chồng một mình đến bệnh viện phụ sản...Tôi khóc cạn nước mắt, tê dại, hụt hẫng khi biết mình bị chứng lạc nội mạc tử cung. Người đàn bà khi mắc phải một trong những triệu chứng này đã khó đậu thai, nay tôi vừa lớn tuổi vừa mang bệnh thì quả là hết mong...

Tôi không muốn mất chồng nên cắn răng giấu chuyện, nhưng chồng tôi là bác sĩ nên anh có cách của anh để tìm ra sự thật. Không qua mặt được chồng tôi đành đưa cho anh xem kết quả khám bệnh. Tôi khôn xiết biết ơn khi chồng tôi ôm tôi vào lòng dịu dàng an ủi và hứa bất luận thế nào anh cũng luôn thương yêu, trọng tôi!

Chuyện buồn của tôi trôi qua được khoảng nửa năm thì tôi phát hiện chồng tôi có tình mới. Thật trớ trêu người đó lại chính là vợ cũ của anh. Thảo nào thời kì gần đây anh luôn lấy lí do là đông bệnh nhân, rồi đồng nghiệp bận nhờ trực giúp để vắng nhà liên tục...

Hôm đó tôi theo hẹn của thầy thuốc đến bệnh viện phụ sản để điều trị, thì tận mắt chứng kiến cảnh chồng tôi đang âu yếm dìu một người phụ nữ với chiếc bụng bầu lùm lùm chờ lấy sổ khám. Tôi cố tình gọi tên chồng để anh hết đường chối cãi... Chồng khẳng định anh không có ý định bỏ tôi, chỉ “qua lại” với vợ cũ khi cô ấy vẫn ở vậy nuôi con gái chung của hai người để kiếm cậu con trai nối dõi dòng tộc!

Tôi thật sự choáng với lời cãi của chồng... Tôi nghĩ đến một lá đơn li hôn, nhưng lại lừng khừng vì động lòng thương cảm cho mạng, cho cảnh ngộ ngày nay của mình!

Theo An Trí

Tiền Phong

0 nhận xét:

Đăng nhận xét