Ông Vũ Đức Nghĩa là người cha nghèo đáng thương trong bài viết: “kế cận cái chết, người cha nghèo cầu xin nhà hảo tâm cho con miếng ăn”, đăng trên báo điện tử Dân trí ngày 12/2/2020.
Vốn tàn tật từ lúc sinh ra, ông Nghĩa gắn liền với đôi nạng gỗ từ thủa thơ dại. Tưởng rằng thế cuộc ông cứ thế trôi đi trong sự cô độc, thì ông trời run rủi se duyên ông với một người đàn bà dù kém sắc, nhưng lại có đủ tình thương xót với ông.
Nhưng nghiệt ngã thay, cả 3 người con của ông bà đều không được thông thường, 2 người con lớn (Vũ Văn Phúc (45 tuổi) và Vũ Thị Hậu (40 tuổi) thì bị liệt bẩm sinh, chẳng thể đi lại được. Người con út Vũ Văn Phương (37 tuổi) thì may mắn hơn đi lại được nhưng 2 tai nặng tai, tính khí thì thất thường.
9 năm về trước, vợ ông Nghĩa đột ngột tắt hơi sau một cơn đột quỵ. Từ ngày vợ chết, gồng mình để nuôi 3 đứa con khổ thân, khiến sức khỏe ông Nghĩa suy giảm mau chóng, lại thêm căn bệnh ung thư gan hốt nhiên ập đến.
Đôi chân dị tật trước kia vẫn còn có thể chống nạng đi kiếm cái ăn nuôi các con, thời giờ không nhấc nổi nữa rồi. Cả nhà 4 con người tàn tật sống lây lất bằng khoản tiền trợ cấp xã hội.
Căn bệnh của ông Nghĩa không được chữa trị đến nơi đến chốn, đã đến giai đoạn di căn, khiến người đàn ông xấu số này hôm mai phải chống chọi với những cơn đau như xé thịt, xé gan.
Cái chết đã kế cận, ông không sợ, nhưng ông lại sợ ông mà chết đi rồi thì những đứa con tàn tật của ông sẽ ra sao? Nhìn 2 đứa con lớn lê lết đáng thương, lại quay sang nhìn đứa con út bộ mặt ngây ngơ đến tội nghiệp, ông cầu xin các nhà hảo tâm cho con ông miếng ăn sau khi ông chết.
Căn bệnh đã đến thời đoạn quá nặng, ông Nghĩa đã trút hơi thở rốt cuộc tại quê nhà vào 22h ngày 21/2/2020.
Sự ra đi của ông Nghĩa khiến người thân, bà con hàng xóm hụt hẫng và đớn đau không gì sánh được. Thay mặt gia đình, ông Vũ Văn Hạnh (em trai ông Nghĩa) gửi lời cám ơn đến bạn đọc Dân trí, trong những ngày vừa qua đã có sự tương trợ kịp thời đến gia đình.
Ông Hạnh bảo những ngày cuối đời, ông Nghĩa yếu đi trông thấy nhưng còn một tẹo hạnh phúc và may mắn vì được người nọ, người kia đến thăm nên cũng có phần yên ủi. Bản thân ông Hạnh và gia đình cũng khôn cùng cảm động, trước sự quan hoài, động viên và giúp đỡ của mọi người.
Ông Nghĩa đã ra đi, chấm dứt những ngày tháng đau đớn nhưng lại bỏ lại một khoảng trống vô hình, hẫng hụt đối hết sức với các con tật nguyền đáng thương.
Nhớ lại lúc gặp ông Nghĩa lần trước, ánh mắt đau đáu trằn trọc có lẽ ông cũng đã nghĩ nhiều lắm, nhưng không ngờ thời kì còn lại của mình lại ngắn ngủi đến vậy. Thương cho ông, sống 1 kiếp người vất vả…
Ông đi rồi nhưng còn đọng lại là tình người, là sự sẻ chia, trợ giúp đã và đang tồn tại trong cuộc sống bộn bề, nờm nợp. Cảm ơn những tấm lòng độc giả đã gắn kết thương tình, điều mà ông Nghĩa đã nhận được trong những khoảnh khắc cuối đời đầy ý nghĩa.
Hương Hồng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét